Hiển thị các bài đăng có nhãn BIỂN NÚI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BIỂN NÚI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

BIỂN - NÚI HOÀNG HÔN !



BIỂN - NÚI HOÀNG HÔN !
===
Quê hương anh! Kìa có rừng có núi
Có đại ngàn cây trái với hoa tươi
Cùng dòng nước của suối nguồn lả lướt
Cây xanh màu, trái mướt ngọt, hoa thơm
.
Nhìn bầu trời ôm khoảnh khắc hoàng hôn
Mây tụ lại nhường khoảng không trời rộng
Ánh sáng màu, bao ước mong trong mộng
Hỡi thời gian, không gian đẹp - HOÀNG HÔN
.
Suối róc rách, sông cứ lửng lờ tuôn
Cả rừng núi gửi trọn thương về biển
Nặng phù sa cuộn chuyển mình hướng biển
Đã hoàng hôn vẫn giữ trọn ….niềm vương!
===

Sáng tác: Mo Lethao

TÌNH BIỂN NÚI !



TÌNH BIỂN NÚI !
==
Anh nhìn kìa rạng đông trời đẹp thế
Ánh hào quang soi thế đứng hiên ngang
Của núi rừng, của biển cả thênh thang
Trong vòng xoáy của mảnh tình vũ trụ.
.
Điệp trùng núi, màu xanh bao tinh tú
Ưỡn vươn mình hội tụ nắng ban mai
Mây lả lướt vờn bay dừng đọng lại
Hoàng hôn về mây kết hạt mưa rơi.
.
Từ sườn núi là nơi hình thành suối
Dáng uốn mình theo lối cũ về xuôi
Cứ róc rách thì thầm bên nhau thôi
Tình bạn lớn của suối nguồn dâng biển
.
Núi kề biển bên nhau không luân chuyển
Bức họa có hồn, biển núi yêu thương
Gạn đục phù sa lắng lại ngàn thương
Nước xanh trong, lại ươm vàm mây trắng.
===

Sáng tác: Mo Lethao ngày 25/9/2017

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

BIỂN - NÚI HOÀNG HÔN !


BIỂN - NÚI HOÀNG HÔN !
===
Quê hương anh! Kìa có rừng có núi
Có đại ngàn cây trái với hoa tươi
Cùng dòng nước của suối nguồn lả lướt
Cây xanh màu, trái mướt ngọt, hoa thơm
.
Nhìn bầu trời ôm khoảnh khắc hoàng hôn
Mây tụ lại nhường khoảng không trời rộng
Ánh sáng màu, bao ước mong trong mộng
Hỡi thời gian, không gian đẹp - HOÀNG HÔN
.
Suối róc rách, sông cứ lửng lờ tuôn
Cả rừng núi gửi trọn thương về biển
Nặng phù sa cuộn chuyển mình hướng biển
Đã hoàng hôn vẫn giữ trọn ….niềm vương!
===
Sáng tác: Mo Lethao


TÌNH BIỂN NÚI !


TÌNH BIỂN NÚI !
==
Anh nhìn kìa rạng đông trời đẹp thế
Ánh hào quang soi thế đứng hiên ngang
Của núi rừng, của biển cả thênh thang
Trong vòng xoáy của mảnh tình vũ trụ.
.
Điệp trùng núi, màu xanh bao tinh tú
Ưỡn vươn mình hội tụ nắng ban mai
Mây lả lướt vờn bay dừng đọng lại
Hoàng hôn về mây kết hạt mưa rơi.
.
Từ sườn núi là nơi hình thành suối
Dáng uốn mình theo lối cũ về xuôi
Cứ róc rách thì thầm bên nhau thôi
Tình bạn lớn của suối nguồn dâng biển
.
Núi kề biển bên nhau không luân chuyển
Bức họa có hồn, biển núi yêu thương
Gạn đục phù sa lắng lại ngàn thương
Nước xanh trong, lại ươm vàm mây trắng.
===
Sáng tác: Mo Lethao ngày 25/9/2017

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

NÚI _ BIỂN



NÚI _ BIỂN

Thật lạ kỳ ! Núi trên bờ xuống biển
Đứng cô đơn lặng lẽ đến tột cùng
Như chờ đợi lời giữ trọn thủy chung
Giữa mênh mông của khung trời kỷ niệm

Sóng nấn ná lấn mình tới làm quen
Nhưng cứ sợ rồi thẹn thùng trở lại
Núi làm ngơ hẫng hờ như aí ngại
Bóng hiện hình vào đaý biển lặng sâu

Núi chẳng cô đơn cũng chẳng âu sầu
Bởi giữa biển Có bầu trời êm aí
Vây bên mình con sóng trườn thoải mái
Thật du dương tươi mát biển thêm yêu

Thơ : Niềm Tin 14/5/2017

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

HỎI NÚI !


HỎI NÚI !
.
Ai gọi núi xuống biển sâu?
Lặng chìm giữa biển nỗi sầu cô đơn
Biển chát mặn cây trui trơn
Nắng trời thiêu cháy sóng dồn xác xơ.
Mà sao núi cứ làm ngơ
Vững vàng giữa biển, giữa trời  nguy nan
Vẫn phong trần, đại phong trần
Rướn cao tầm vốc bền gan oai hùng
==
SÁNG TÁC Niềm Tin

Ngày 5/5/2017

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016

NHƯ TÌNH BIỂN NÚI


Núi đợi ai?
Mà đứng hoài hướng biển
Sao thẩn thờ
Mà mong ngóng, chờ ai
Để sườn núi
như xoạc cả hai vai
vẫn hướng biển
ngày đêm trong thương nhớ.
.
Sóng nhấp nhô
như muốn gọi núi cao
Hãy cúi xuống
Để sóng trườn CHÚT xíu
Núi làm ngơ
Sóng buồn rời xa núi
nhưng nhìn kìa
Sóng lại trở về ngay.
.
Tình biển – núi
Đẹp như mơ em thấy
Núi rạng ngời
Đứng vững giữa đại dương
Biển mênh mông
Ôm cả núi yêu thương
Trông yêu thế…
ÔI! tình thương biển núi!!!!



Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

TÌNH CỦA NÚI VÀ BIỂN.

4 thg 8, 2016+1
TÌNH CỦA NÚI VÀ BIỂN.
.
Núi rất xa
Sao núi về với biển?
Biển mênh mông
Và buồn lắm núi ơi
Biển lại sâu
Vực thẳm lắm chơi vơi
Sao núi lại …
Bỏ đất liền ra biển?
.
Đứng giữa biển
Nắng trời như thiêu cháy
Cây cũng tàn
Đá trơ trọi, bạc phai
Vẫn một lòng
Núi vẫn đứng một mai
Vẫn hướng biển
Với tấm lòng trọn vẹn.
.
Biển mênh mông
Ôm trọn núi yêu thương
Như anh xa em …
Và rồi …gặp lại …
Con sóng tung mình
Lăn trườn nhẫn nại
Bên bến tường thành

Bên bến yêu thương….